Skip navigation

Bi kịch xã hội là có rất nhiều người sắp hết đời mới hiểu được cái lẽ rằng chân lý cũng chẳng phải là cái gì cố định. Ngay tôn giáo là cái mà ta hằng tôn thờ thì cũng có những điều được tôn giáo này coi là chân lý, nhưng tôn giáo khác thì lại coi đó là ma quỷ nữa là. Từ cuộc sống của mình, tôi ngẫm rất dễ dàng để mà phát hiện có nhiều điều hôm qua là chân lý – được số đông thừa nhận, mà nay lại bị quay lưng… Triết học duy vật hay triết lý Phật giáo chẳng đã cùng phân tích và chứng minh vạn vật đều biến đổi theo thời gian là gì…

Hòa thượng Thích Thánh Nghiêm trong cuốn “Tìm lại chính mình” cũng có nói “chân lý” chẳng qua là hiện tượng không có thật, có thể nói đó là cái trước mắt muốn đến gần, nhưng không phải là cái bất biến, vĩnh hằng, mãi mãi. Ngài dẫn chứng trong Kinh Kim Cương có nêu ví dụ: Mục đích của chiếc bè là để đưa con người qua sông, khi đã qua sông chúng ta không nên cố chấp, luyến tiếc rồi mang cả chiếc bè theo mình lên bờ. Điều đó để nói rằng Phật pháp bất quá cũng chỉ là phương tiện đưa mình qua sông, hãy để cho họ nắm lấy Phật pháp, dựa theo những điều của Phật pháp để tu hành. Khi đã nắm bắt chân lý thì còn phải biết xả bỏ ngay cả ý niệm về theo đuổi chân lý, đó mới là sự tự do đích thực. (Sđd trang 73).

Nếu như chân lý là khả biến thì đừng ai buộc ai đó phải giải thích rằng tại sao hôm qua anh thế này, mà hôm nay anh lại thế khác… Thí dụ một nhà báo khi phỏng vấn nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm cứ hỏi xoáy vào tình cảnh hôm nay của nhà thơ và buộc ông phải đắng lòng mà tâm sự rằng ông như một “gái góa” – chồng chết mà phải thờ.

Người ta nói thánh nhân cũng có lỗi lầm. Khi người ta nhìn nhận được cái gì đúng hoặc cái gì theo đuổi cả đời mà chưa chắc đã đúng tức là họ đã dám bỏ đi cái tôi – cái tự ngã của mình, để được trở về là mình đích thực… Rũ bỏ chân lý cần phải có thời gian và cũng không dễ dàng như  ta tưởng bởi nó còn liên quan tới rất nhiều mặt của đời sống con người. Tóm lại là cũng phức tạp lắm đấy.

Đạo nào thì cũng chỉ nhằm mục đích là khuyên con người “sống tốt đời, đẹp đạo”. Nếu ai đó có chót phạm sai lầm thì cứ tự mình sám hối và sửa sai là được chấp nhận – chẳng e, sợ gì muộn mằn./.

Advertisements

2 Comments

  1. Bài viết thể hiện một tâm hồn khoáng đạt và một tấm lòng vị tha rộng lượng .Rất ngưỡng mộ!

  2. Lâu quá không thấy bạn viết bài trên blog ? Bạn có khỏe không ? Mình rất trông tin bạn đấy !


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: